jump over navigation bar
Embassy SealBộ Ngoại giao Hoa Kỳ
Đại sứ quán Hoa Kỳ - Hanoi, Vietnam flag graphic
 
Thông tin cập nhật
 
  Các dịch vụ của IRC Dịch vụ Reference Update Tư liệu dịch Kinh tế & Thương mại An ninh khu vực Các vấn đề toàn cầu Báo chí, truyền thông và công nghệ thông tin Bài 10 Bài 15 Chính trị, xã hội và văn hóa Mỹ

Tư liệu dịch: Báo chí, truyền thông và công nghệ thông tin

NỀN BÁO CHÍ HOA KỲ
Chương trình Thông tin Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, năm 1994

KINH DOANH DỊCH VỤ PHÁT THANH
Richard Schroeder

Mới 8:30 sáng thứ hai, và Mary Kinney đã có một chương trình làm việc trong ngày khá bận rộn. Kinney, một nhân viên điều hành quảng cáo trên một đài phát thanh của Hoa Kỳ, đang chuẩn bị cho một cuộc họp buổi sáng tại một công ty năng lượng ở địa phương đang sử dụng đài phát thanh của Kinney để thực hiện quảng cáo xúc tiến tại một cuộc triển lãm về chủ đề gia đình.

Kinney đã làm việc cho chương trình xúc tiến hỗn hợp này được hai tháng, trong đó có lập kế hoạch cho chương trình giải thưởng quà tặng và chương trình dạy nấu ăn (công ty điện xây dựng bán khí đốt tự nhiên sử dụng cho các bếp và bếp lò gia dụng). Để đổi lại, họ sẽ mua chương trình quảng cáo của đài phát thanh của cô, WMJQ, đài phát thanh FM lớn nhất tại thành phố Buffalo, trên biên giới Hoa Kỳ -Canađa của bang New York, khoảng 640 kilômet về hướng Tây Bắc của thành phố New York.

Ngay khi Kinney kết thúc công việc tại công ty năng lượng, cô vội vàng tới một cuộc họp với các cán bộ quản lý của một cửa hàng bán lẻ giường ngủ của Canađa sắp khai trương cửa hàng đầu tiên ở Buffalo, một thành phố công nghiệp tại khu vực đô thị có 1 triệu dân. Kinney có hai tuần để chuẩn bị cho sự kiện khai trương, trong đó có một ngày phát thanh từ cửa hàng. Cô hy vọng sẽ đạt được một hợp đồng quảng cáo lớn với công ty kinh doanh giường này.

Trong khi Kinney chuẩn bị cho các cuộc gặp trong ngày, đài phát thanh của cô đang phát sóng chương trình nhạc rock, xen kẽ bởi các đoạn quảng cáo cho các cửa hàng bán đồ đạc, thực phẩm và cửa hàng bách hoá, tới khoảng 250.000 thính giả. Cách trung tâm không xa, WBEN, đài phát thanh AM lớn nhất ở Buffalo và là một đài phát thanh khác của WMJQ đang phát sóng tới 200.000 thính giả khác về chương trình buổi sáng gồm tin tức địa phương, trong nước và quốc tế; các trận thi đấu thể thao; dự báo thời tiết và thông báo từ trực thăng của đài về tình hình tắc đường tại thành phố. Cứ từ ba đến bốn phút, đài lại phát một chương trình quảng cáo thường kéo dài 60 giây cho các ngân hàng, siêu thị, cửa hàng ôtô hoặc công ty bảo hiểm của địa phương.

Hai đài phát thanh liên tục suốt ngày và 365 ngày một năm. Các đài này đến với thính giả trên toàn khu vực phía tây bang New York, phía bắc Pennsylvania và qua biên giới tới phía nam Ontario, Canada. Nguồn tài chính để đài hoạt động, duy trì cột phát sóng, trả lương cho 50 nhân viên và tạo ra lợi nhuận cho chủ sở hữu là nhờ quảng cáo. Nếu không có tiền thu từ bán quảng cáo hàng hóa và dịch vụ, đài sẽ không thể hoạt động được năm phút.

"Chín mươi tám% doanh thu của chúng tôi là từ bán quảng cáo và điều này đảm bảo cho tất cả hoạt động" Larry Levite, chủ tịch và chủ sở hữu công ty Algonquin Communications đang điều hành hai đài phát thanh, cho biết.

"Loại hình kinh doanh của chúng tôi đặc biệt ở chỗ chúng tôi có hai nhóm khách hàng, ông nói thêm. “Nếu không có người quảng cáo, bạn sẽ không thể kinh doanh; nếu không có thính giả, bạn không thể kinh doanh. Vì thế, chúng tôi phải quan tâm đến cả hai nhóm và làm cho họ thoả mãn với dịch vụ của chúng tôi. Đôi khi lại có hai định hướng khác nhau: Điều làm cho một nhóm thoả mãn không làm cho nhóm còn lại thoả mãn. Một số thính giả không thích các đoạn quảng cáo nhưng nếu không có quảng cáo tôi không thể cung cấp những dịch vụ mà thính giả muốn. Không có quảng cáo, tôi không thể có những chương trình tin tức 24 giờ hoặc các cuộc thi và trò chơi. Người quảng cáo trả tiền cho những việc đó".

Không bên nào quan trọng hơn bên nào, Levite nói. Vì các đài phát thanh của Algonquin cạnh tranh với các đài phát thanh, truyền hình và báo khác để kinh doanh bán quảng cáo, họ phải cho thấy các đài của mình thu hút được những nhóm thính giả lớn và trung thành, những người nghe chương trình quảng cáo của họ. Điều đó có nghĩa là các đài phải làm việc vất vả để cung cấp những chương trình mà thính giả muốn thưởng thức, Levite nói. Mặc dù chính phủ không hạn chế số lượng quảng cáo mà các đài thực hiện nhưng họ phải thực hiện nhiều chương trình được yêu thích để giữ thính giả.

Cạnh tranh mạnh của truyền hình, vốn đang thu hút sự quan tâm theo dõi của đa số người dân Mỹ vào buổi tối, đã buộc các đài phát thanh thương mại phải sử dụng các loại chương trình cụ thể và tìm ra những cơ hội để thu hút nhiều nhóm thính giả khác nhau. Ví dụ: WBEN, đã từng phát sóng chương trình hỗn hợp điển hình gồm âm nhạc, tin tức và chương trình trả lời bạn nghe đài. Nhưng chất lượng âm thanh cao của các đài phát thanh FM đã hút mất nhiều thính giả của đài phát thanh AM vào những năm 1970, Kevin Keenan, Giám đốc chương trình của WBEN và WMJQ cho biết.

"Thính giả sẽ chuyển sang nghe sóng FM vì chất lượng âm thanh" ông nói. "Phát thanh AM có hai sự lựa chọn: Chúng tôi có thể phát chương trình âm nhạc và mất đi thính giả, hoặc làm điều gì đó khác đi và thu hút thính giả trở lại". WBEN, giống như nhiều đài phát thanh AM khác, đã từ bỏ hình thức âm nhạc và chuyển sang làm loại chương trình đặc dụng. "Chúng tôi đã có thể làm chương trình chuyên về tin tức, về thông tin kinh doanh, về đối thoại hoặc về thể thao" Keenan nói. "Thay vào đó, cách làm của chúng tôi là kết hợp tất cả chúng với nhau, với chương trình tin tức địa phương được liên tục cập nhật 24 giờ mỗi ngày. Vào cuối tuần, chúng tôi có một chương trình đặc biệt, như làm đẹp nhà ở, làm vườn và hai chương trình tài chính khác nhau".

Hình thức chương trình như vậy thu hút sự quan tâm của thính giả là người lớn với độ tuổi trên 35, Levite cho biết. Thính giả là những người muốn nghe thông tin về các vấn đề trong nước và quốc tế được trao đổi trong hai chương trình đối thoại quen thuộc do WBEN và hàng trăm đài AM khác trên toàn Hoa Kỳ phát sóng, và những người muốn nghe tin tức địa phương và những sự kiện của chính WBEN.

Đài phát thanh FM của Algonquin đi theo hướng ngược lại, nghĩa là phát chương trình nhạc rock nhẹ hướng vào tầng lớp phụ nữ trẻ. "Tất nhiên chúng tôi cũng có thính giả là nam giới nhưng âm nhạc lại mang tính cá nhân hơn đối với phụ nữ" Levite nói. "Khoảng 65% thính giả của chúng tôi là phụ nữ và 35% là nam giới. Mục đích quyết định cách làm như vậy. Đó là theo hình thức âm nhạc, hoàn toàn khác với phát thanh AM."

Cách làm của mỗi đài phát thanh thu hút đối tượng quảng cáo riêng cho mình, và Levite cho biết anh có thể chỉ ra được cách làm của mỗi đài chỉ bằng việc nghe chương trình quảng cáo của họ. "Chúng tôi thử đối chiếu người quảng cáo với quy mô nhân khẩu của đài phát thanh" Larry Robb, Phó Chủ tịch của Algonquin đang quản lý bán quảng cáo cho đài này, cho biết. Thính giả là người lớn thích nghe đài phát thanh AM là những người đang trong giai đoạn chuẩn bị kế hoạch giáo dục cho con cái họ và về hưu, vì thế họ nghe nhiều chương trình quảng cáo của các công ty dịch vụ tài chính như ngân hàng, đại lý bảo hiểm và môi giới chứng khoán. Vì nhóm thính giả này có đủ tiền để thực hiện những vụ mua bán lớn, những người bán ôtô cũng thực hiện chương trình quảng cáo trên WBEN. Tuy nhiên, đài FM, với sức hấp dẫn đối với những người phụ nữ trẻ là những người thường bắt đầu mua sắm cho gia đình, cũng thực hiện quảng cáo về đồ đạc, cho cửa hàng bách hóa tổng hợp và cửa hàng tạp hóa. Mặc dù đó là một đài phát nhạc rock, nhưng đài này tránh phát quảng cáo về bia và thể thao do các đài phát nhạc rock khác phát sóng, Levite nói.

Cạnh tranh bán quảng cáo khá quyết liệt. Hai đài cạnh tranh với gần 30 đài AM và 30 đài FM ở Buffalo và nam Ontario cũng như bốn đài truyền hình ở Buffalo, bốn đài truyền hình của Canađa và các đài truyền hình cáp có mạng lưới toàn quốc cũng đang nhận quảng cáo tại địa phương thông qua ba mạng truyền hình cáp ở Buffalo. Một tờ nhật báo ở Buffalo, một vài tạp chí và 20 tuần báo của địa phương cũng cạnh tranh bán quảng cáo. Vì phần lớn quảng cáo là ở địa phương - Levite ước tính rằng 80% là ở địa phương và 20% là quảng cáo trên toàn quốc cho các công ty lớn như Coca-Cola – nên sự phong phú về các tổ chức bán quảng cáo làm cho cạnh tranh thường trở nên căng thẳng.

Các đài phát thanh sử dụng lợi thế về chi phí vốn có của họ để cạnh tranh một cách hiệu quả. "Chúng tôi không phải chịu chi phí sản xuất như truyền hình và báo chí phải trả" Levite nói. "Để mua một trang quảng cáo trên tờ Buffalo News phải trả rất nhiều tiền". Trong khi một trang quảng cáo trên tờ nhật báo có thể tốn 7.000 đô-la thì quảng cáo nhanh 60 giây trên WBEN trong thời gian phát chương trình có thể chỉ mất 200 đô-la. Một phút quảng cáo muộn vào ban đêm có thể chỉ mất 10 đô-la, Levite cho biết. Thời gian quảng cáo đắt nhất là lúc người ta đi làm vào buổi sáng, từ 7 đến 9 giờ sáng, khi hàng nghìn người lái xe đi làm và đi học trong lúc nghe đài trong xe. Thời gian quảng cáo đắt thứ hai là vào cuối buổi chiều khi người ta đi xe ôtô về nhà. Ngoài ra, quảng cáo trong hai chương trình đối thoại trên toàn quốc được phát vào ban ngày cũng rất tốn kém.

"Thời gian quảng cáo rẻ nhất là vào lúc 3 giờ sáng với giá từ 10 đến 20 đô-la" Levite nói. "Bạn sẽ có một lượng thính giả ít hơn nhưng đôi khi bạn đạt hiệu quả cao so với chi phí bỏ ra vào lúc 3 giờ sáng. Những người nghe đài WBEN vào lúc 3 giời sáng là những người thực sự nghe đài; họ không phải đang ngồi làm một việc gì đó và bật đài để cho đỡ buồn. Họ đang làm việc một mình hoặc bị mất ngủ, và họ nghe đài để cho có bạn; họ muốn nghe âm thanh của giọng nói con người".

Ngoài chi phí quảng cáo thấp, hai đài phát thanh còn viết và sản xuất quảng cáo miễn phí. "Chúng tôi có ba nhân viên làm việc thường xuyên tại phòng sản xuất chương trình và chúng tôi làm ra hàng trăm tin quảng cáo miễn phí mỗi tuần" Levite nói. "Nếu ai đó đến gặp chúng tôi và nói: “tôi muốn chi 5.000 đô-la cho quảng cáo trong tháng tới”, chúng tôi sẽ viết tin quảng cáo, thu âm và sản xuất miễn phí; đó là một phần của công việc chúng tôi, khá quy chuẩn trong lĩnh vực phát thanh".

Một lợi thế của phát thanh dành cho những người quảng cáo ở địa phương là họ có thể làm những tin quảng cáo cũng chuyên nghiệp không kém gì tin quảng cáo phát trên toàn quốc trong khi quảng cáo trên truyền hình, dù có làm tốt đến đâu, cũng không thể cạnh tranh về khía cạnh chuyên môn với quảng cáo trên các đài hoạt động toàn quốc. Những quảng cáo này thường phải tốn đến hàng trăm ngàn đô-la và đòi hỏi năng lực vượt quá khả năng của các công ty sản xuất truyền hình ở địa phương.

Mức phí quảng cáo được quyết định bằng điểm đánh giá – bởi những công ty đánh giá độc lập xem xét số lượng thính giả của một đài phát thanh tại những thời điểm khác nhau trong ngày. "Chúng tôi là một trong số những doanh nghiệp dám thực hiện đánh giá số lượng thính giả; việc đó đôi khi giống như cơn ác mộng" Levite nói. "Bạn có thể đang làm công việc tốt nhất trên thế giới và có những nhân viên làm việc thực sự chăm chỉ, nhưng nếu 1.100 hoặc 1.200 con người sẽ điền thông tin đánh giá vì một lý do nào đó lại không phải là những người bạn thì bạn sẽ không có sự đánh giá tốt". Arbitron, một công ty đánh giá độc lập, thuê thính giả trong 12 tuần một lần để theo dõi mức độ nghe đài của họ và sau đó bán kết quả đó cho những nhà quảng cáo.

Đánh giá thường có ý nghĩa quyết định hàng đầu đối với giá quảng cáo trên đài FM nhưng “đối với các đài AM như của chúng tôi, chúng tôi thường không quá đề cao kết quả" Levite nói. "Khi chúng tôi nói chuyện với những người quảng cáo, chúng tôi thường nói như 'Nếu ngài muốn được xếp hạng, hãy mua những đài này. Nếu ngài muốn kiếm tiền, hãy mua chúng tôi'. Chúng tôi có cái mà chúng tôi gọi là “đánh giá doanh thu”. Chúng tôi có những khách hàng biết rằng khi họ ngừng mua dịch vụ quảng cáo của chúng tôi, người tiêu dùng sẽ không đến với họ và không gọi điện thoại cho họ nữa".

Để có được kết quả, người quảng cáo trên đài phát thanh cần thực hiện quảng cáo thường xuyên. Levite nói: "Không có ai chỉ mua mỗi tuần một lần, trên đài phát thanh, đó là 12, 15 và 25 lần mỗi tuần. Vào bất kỳ lúc nào cũng có thể có 10.000 người đang nghe đài hoặc có thể có tới 55.000 người đang nghe đài".

Mặc dù nhiều người quảng cáo trên đài WBEN và WMJQ cũng mua quảng cáo trên các báo và các phương tiện truyền thông khác nhưng một số lại thích đài phát thanh hơn. "Những người quảng cáo cần một dịch vụ, giống như bạn đi siêu thị mỗi ngày, là đài phát thanh" Levite nói. "Họ thường mua nhiều thời gian phát sóng. Những người bán ôtô và các công ty bán các sản phẩm dùng cho ôtô thường mua thời gian phát sóng. Tóm lại, nếu bạn đang ngồi trong xe ôtô và đang nghe chương trình của một đài phát thanh thế thì còn nơi nào tốt hơn để bán một chiếc ôtô?".

Một số người quảng cáo liên hệ với đài phát thanh để đặt làm quảng cáo nhưng việc tìm hầu hết các quảng cáo là nhờ những nhân viên như Mary Kinney, người dành từ 40 đến 50 giờ mỗi tuần để gọi điện thoại đến các khách hàng tiềm năng. Sáu nhân viên kinh doanh đài FM và tám nhân viên kinh doanh đài AM thường đến làm việc lúc 8:30 sáng để thu xếp các cuộc hẹn, trả lời điện thoại từ những ngày trước và hoàn thành công việc giấy tờ. Vào lúc 10 giờ, họ đều đang trên đường, gọi điện thoại cho khách hàng, Greg Ried, Giám đốc Kinh doanh của WBEN, cho biết. "Họ sẽ cố gắng gặp từ ba đến năm người mỗi ngày và dành 30 phút đến một tiếng mỗi ngày để tìm hiểu lĩnh vực kinh doanh của người quảng cáo và tìm cách cải thiện hơn" ông nói. "Họ quay trở lại đài vào lúc 4:30 chiều, thu xếp các cuộc gặp cho ngày hôm sau và tổng hợp các đề xuất với khách hàng tiềm năng. Hầu hết các đề xuất được viết tại nhà".

Nhiều nhân viên kinh doanh làm việc tối thiểu 10 giờ một ngày, chưa kể làm thêm một giờ ở nhà. Công việc này cũng nhận được phần thưởng xứng đáng: nhân viên kinh doanh thành công có thể kiếm được 20.000 đô-la trong năm đầu tiên, 30.000 đến 40.000 đô-la trong năm thứ hai và 50.000 đô-la vào năm thứ ba, Robb nói. Nhân viên kinh doanh cao cấp có thể kiếm được 80.000 đô-la một năm. Tất cả số tiền đó là từ khoản hoa hồng 15% mỗi giao dịch. Đài cũng có chính sách thi đua có thưởng từ một đến hai lần mỗi năm: Một mục tiêu về quảng cáo được đặt ra và những ai vượt qua sẽ nhận thêm tiền thù lao. “Mỗi người tự quyết định với Giám đốc kinh doanh về mục tiêu của mình và nếu họ đạt hoặc vượt mục tiêu đề ra, họ xứng đáng nhận thêm tiền thù lao ngoài số tiền hoa hồng" Robb giải thích.

Những người xin làm công việc này không nhất thiết phải có kinh nghiệm trước đó về phát thanh nhưng họ phải biết cách bán dịch vụ, Robb nói. "Đây là việc bán hàng hoàn toàn khác vì nó vô hình". Robb thuê nhân viên kinh doanh ngay tại trường đại học, từ các lĩnh vực bán hàng và các đài phát thanh khác.

Thành công trong kinh doanh đòi hỏi phải có những yếu tố tài năng đặc biệt, theo lời Greg Ried. "Họ phải cho thấy họ có thể vượt qua những khó khăn trong việc bán hàng” ông nói. "Đó không phải là công việc dễ dàng nhất trên thế giới; mặc dù đó có thể là công việc tốt nhưng không phải dành cho bất cứ ai". Những nhân viên bán quảng cáo sẽ không có nhiều việc để làm nếu đài của họ không nằm trong số những đài thành công nhất trên thị trường. Sự thành công của WBE phần lớn là nhờ những phát thanh viên được yêu thích của đài, Keenan nói. Đài đã chiếm được vị trí thống trị trên các làn sóng AM ở Buffalo trong thập kỷ qua với số phát thanh viên nhỏ đến không ngờ. Dưới sự chỉ đạo của Bill Lacy, phát thanh viên hàng đầu ở Buffalo trong khoảng thời gian từ 5:30 đến 10 giờ sáng, các đài hoạt động với năm phát thanh viên trong tuần và bốn người vào cuối tuần, Keenan nói.

Lacy là người có vai trò chủ chốt trong chương trình phát sóng hàng tuần và là người thứ ba trực các ca sáng cực kỳ quan trọng trong suốt 63 năm tồn tại của đài. "Bill Lacy rất quan trọng vì ông ấy lớn lên ở đây và biết rất rõ về khu vực này" Keenan nói. "Ông ấy có tính cách mạnh mẽ, một người thực sự có thể nói chuyện được với thính giả và làm việc không kém gì những phát thanh viên hàng đầu ở Hoa Kỳ". Chương trình bình luận dễ chịu của Lacy tổng hợp khá nhiều thông tin buổi sáng về tin tức, thể thao, giao thông và thời tiết. Ở một thành phố nơi mà mức lương ở đài phát thanh từ 15.000 đến 200.000 một năm, Lacy có thể là một trong những phát thanh viên được trả lương cao nhất ở Buffalo.

Một yếu tố khác cũng quan trọng đối với sự thành công của WBEN là có đội ngũ phóng viên đưa tin về địa phương, Keenan nói. "Đối với chúng tôi, điều quan trọng nhất là tin tức của đài vì đó là mối liên hệ liên tục giữa chúng tôi và cộng đồng. Cứ 30 phút chúng tôi lại đưa tin về địa phương. Đó là cách làm tuyệt vời để giữ liên hệ với thính giả". Đài sử dụng bảy phóng viên tin tức thường xuyên và bốn phóng viên và biên tập viên làm việc bán thời gian. Nhóm đưa tin được hỗ trợ bởi bốn nhân viên sản xuất thường xuyên và hai nhân viên sản xuất làm việc bán thời gian, những người phụ trách việc phát sóng ở địa phương và các chương trình đối thoại liên kết.

Sự gia tăng số lượng chương trình liên kết do các đài như WBEN thực hiện đã giúp đài vận hành hết công suất nếu so với những ngày đầu hoạt động khi phần lớn chương trình của mỗi đài địa phương đều dựa vào mạng lưới phát thanh quốc gia. Những mạng lưới phát thanh này giảm xuống khi truyền hình thốn trị vào những năm 1950, và vào cuối những năm 1960 hầu hết các đài phát thanh chỉ thực hiện chương trình của địa phương. Nhưng sự thành công của chương trình đối thoại liên kết trên toàn quốc vào những năm 1970s đã làm tăng số chương trình của mạng quốc gia tại WBEN và các đài khác.

Cấu trúc sở hữu của Algonquin hơi khác thường đối với một đài phát thanh ở khu vực đô thị lớn vì nó do một người vừa sở hữu vừa điều hành – đó là Larry Levite. Mặc dù nó không có gì khác thường đối với các đài phát thanh ở các thị trường nhỏ hơn khi thuộc sở hữu của một cá nhân duy nhất nhưng hầu hết các đài lớn hơn đều thuộc sở hữu của một tập đoàn có nhiều đài tại nhiều thị trường.

WBEN bắt đầu hoạt động cũng giống như nhiều đài phát thanh AM đầu tiên, là một nhánh của tờ nhật báo lớn nhất của thành phố Buffalo News. Nhiều tờ báo bắt đầu hoạt động truyền thanh và truyền hình trước khi luật pháp liên bang vào những năm 1960 hạn chế số lượng các đài do các báo trong cùng một thành phố điều hành. Mặc dù luật không ảnh hưởng đến những cơ cấu có từ trước nhưng nó có tác động khi các báo chuyển sở hữu, buộc họ phải bán một số cơ sở truyền thông.

Năm 1978, gia đình đã thành lập tờ Buffalo News bán công ty của họ cho một nhà đầu tư truyền thông, do đó bắt buộc phải bán các đài truyền thanh và truyền hình của tờ báo ở Buffalo. Levite, người lúc đó đang điều hành đài phát thanh, đã tìm một nhóm các nhà đầu tư và ngân hàng ở địa phương để mua lại WBEN và WMJQ từ tờ báo trên. Levite đã thành công với tư cách là một chủ sở hữu-người điều hành để có có thể mua lại đài từ các đối tác trong vài năm sau đó. Và hiện nay ông là chủ sở hữu duy nhất. Ông phải quyết định mọi việc nhưng cho biết là ông đang giao lại phần chương trình và các quyết định sáng tạo cho những nhân viên có tài.

Những nhân viên theo dõi chương trình như Kevin Keenan đến lượt họ lại dựa vào những người sản xuất và phát thanh viên. "Ví dụ: Bill Lacy kiểm soát hoàn toàn nội dung chương trình của ông" Keenan nói. "Tôi đã làm việc ở đây được tám năm và làm Giám đốc chương trình được hai năm, và tôi chưa bao giờ yêu cầu ông ta không được nói điều gì đó. Larry (Levite) thúc đẩy tinh thần sáng tạo". Cũng có một cách làm là bàn giao hoàn toàn khi đi vào vấn đề quảng cáo và làm chương trình. Ông nói: “Có một sự phân chia rất rõ ràng giữa quảng cáo và làm chương trình”.

Levite phải lo lắng cho toàn bộ công việc kinh doanh – doanh thu, xu hướng quảng cáo, chi phí hoạt động, vay mượn từ ngân hàng. Ông nói: “Làm chủ doanh nghiệp không đơn giản. Tôi làm những gì tôi muốn nhưng tôi làm chăm chỉ hơn. Tôi nhận được tất cả những thứ tôi xứng đáng nhận và tôi cũng rất đau đầu. Khi bạn có đối tác, họ có thể chia sẻ vấn đề cùng với bạn nhưng họ cũng chia sẻ cả lợi nhuận của bạn". Mặc dù nói là yêu thích việc điều hành các đài phát thanh nhưng Levite có một lời cảnh báo với những người chủ sở hữu trong tương lai: "Sở hữu nên được gọi lại là ‘căng thẳng và bực mình’".  

Richard Schroeder người viết bài về tài chính cho báo Buffalo News.

lên đầu trang ^

Công cụ:

Printer_icon.gif In trang này



 

    Trang Web này được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ quản lý.
    Chúng tôi không chịu trách nhiệm về nội dung và tính bảo mật thông tin của các trang Web khác được liên kết đến.


Đại sứ quán Hoa Kỳ