|
|
Trung tâm Thông tin Tư liệu
Các chương trình trao đổi giáo dục
Quan hệ Mỹ-Việt
APEC
PEPFAR tại Vietnam
Quan hệ Thương mại
Trợ giúp của Mỹ cho Việt Nam
Kỷ niệm 10 năm quan hệ Mỹ-Việt
Chuyến thăm của Tổng thống Clinton
Các tài liệu khác
Góc Nghiên cứu Việt Nam-Hoa Kỳ
Học tập ở Hoa Kỳ
Cơ hội xin viện trợ/học bổng
Các hoạt động dành cho công chúng
|  |
PEPFAR tại Vietnam
Việt Nam chuẩn bị nhận hỗ trợ khẩn cấp dành cho HIV/AIDS từ Hoa Kỳ Nhà Trắng Văn phòng Thư ký Báo chí Ngày 22 tháng 6 năm 2004 Thông tin tóm tắt về tuyên bố sắp tới của Tổng thống về cứu trợ HIV/AIDS được nhân viên cao cấp của Chính phủ thông báo qua điện thoại 5:05 chiều, giờ miền Đông nước Mỹ (trích) Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Xin cảm ơn. Cảm ơn mọi người đã tham gia cùng chúng tôi chiều nay. Đây là một thông báo qua điện thoại về Kế hoạch Cứu trợ Khẩn cấp HIV/AIDS của Tổng thống cho nước Mỹ và các nước khác trên thế giới, Tổng thống sẽ có bài phát biểu vào ngày mai. Có ba nhân viên cao cấp của Chính phủ cùng tham gia hôm nay. Đây là một buổi thông báo thông tin chung về sự kiện này, và do vậy mọi người cần tham khảo các nhân viên cao cấp của Chính phủ. Tôi xin nhường lời cho đồng nghiệp của tôi. Chúng tôi sẽ mở đầu ngắn gọn, sau đó sẽ dành thời gian cho quý vị đặt câu hỏi. Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Xin chào. Tổng thống sẽ có bài phát biểu vào ngày mai tại nhà thờ Greater Exodus Baptist ở Philadelphia về tầm quan trọng của việc phòng chống HIV/AIDS trên toàn thế giới và cả tại nước nhà. Năm 2003, Tổng thống đã cam kết dành 15 tỉ đô-la trong vòng 5 năm để điều trị cho 2 triệu người bị nhiễm HIV, phòng tránh 7 triệu người nhiễm mới và chăm sóc cho 10 triệu người. Chúng ta đang đi đúng hướng và có khả năng thực hiện được cam kết của Tổng thống, trong năm thực hiện đầu tiên, chúng ta dự kiến hỗ trợ và chăm sóc cho khoảng 1,1 triệu người và điều trị ngăn chặn sự phát triển của vi-rút cho 200.000 người. Tổng thống sẽ có có hai bài phát biểu về kế hoạch cứu trợ khẩn cấp này. Tổng thống cũng sẽ nêu chiến lược phòng chống AIDS trên đất Mỹ. Đối với người Mỹ gốc Phi có tuổi từ 25 đến 44 thì HIV là nguyên nhân thứ hai gây tử vong. Ngân sách của Tổng thống cho năm 2005 sẽ dành $17,1 tỉ đô-la cho việc nghiên cứu, chăm sóc, phòng tránh và điều trị, một mức tăng 27% so với ngân sách của năm 2001. Tổng thống cũng tăng kinh phí cho các chương trình khác có liên quan tới AIDS, trong đó có điều trị lạm dụng hóa chất và phát triển các trung tâm y tế cộng đồng. Tuy vậy, Tổng thống nhận thấy còn có thể làm được nhiều hơn nữa. Ngày mai, Tổng thống sẽ đề xuất kế hoạch cho các chương trình trong nước, kể cả việc áp dụng lại Đạo luật Ryan White Care. Cuối cùng, Tổng thống sẽ phát biểu về tầm quan trọng của nghiên cứu y tế trong việc phòng tránh, điều trị, và một ngày nào đó chữa khỏi căn bệnh này. Đối với ngân sách năm 2005 cho Viện Y tế Quốc gia, Tổng thống dự kiến dành $2,8 tỉ đô-la cho nghiên cứu về AIDS, một mức tăng là $586 triệu đô-la, hay tăng 26% so với ngân sách của 2001, khoảng $530 triệu đô-la dành cho nghiên cứu phát triển vắc-xin. Gần đây, Bộ Y tế và các dịch vụ dành cho con người công bố một sáng kiến mới nhằm đẩy nhanh việc chuẩn y các loại thuốc ngăn chặn sự phát triển của vi-rút. Và ngày mai, Tổng thống sẽ nêu các bước nhằm khuyến khích việc nghiên cứu phát triển vắc-xin. Còn bây giờ, tôi xin nhường lời cho một nhân viên cao cấp của Chính phủ để thông báo về kế hoạch cứu trợ khẩn cấp. Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Như đồng nghiệp của tôi vừa nêu, trong Thông điệp Liên bang đọc năm 2003, Tổng thống đã nêu một kế hoạch cứu trợ khẩn cấp về AIDS. Một phần quan trọng của kế hoạch đó là dành sự tập trung chiến lược cho 14 quốc gia – 12 nước ở châu Phi và 2 nước ở khu vực Ca-ri-bê – riêng hai khu vực này chiếm 50% tổng số ca lây nhiễm trên toàn thế giới. Đầu năm nay, Quốc hội đã chỉ thị cho chúng tôi chọn thêm một nước thứ 15 ngoài khu vực châu Phi và vùng Ca-ri-bê, và ngày mai Tổng thống sẽ công bố quốc gia thứ 15 đó là Việt Nam. Chính phủ cho rằng Việt Nam là nơi mà đồng tiền của người Mỹ có thể mang lại một tác động đáng kể do Việt Nam đang đứng bên bờ bùng nổ nạn dịch này. Việt Nam hiện có 130.000 người bị nhiễm AIDS, nhưng theo ước đoán con số này có thể tăng lên một triệu người vào năm 2010. Nếu điều này xảy ra thì mức độ lây nhiễm sẽ gấp 8 lần số người hiện mắc. Và trên thực tế, đó sẽ là mức tăng rất cao, cao hơn nhiều lần so với Ấn Độ, Nga hay Trung Quốc trong cùng thời gian, ba nước đã được nhắc tới là những nước đại diện cho “trào lưu mới”. Việt Nam là một nước khá lớn với dân số trên 80 triệu người. Và thực tế khi gia nhập 15 nước trọng tâm thì Việt Nam là nước lớn thứ hai trong nhóm này. Chúng tôi cũng tin rằng sự can thiệp của Mỹ vào thời điểm này là đúng lúc, vì trước đây bệnh dịch này chủ yếu tập trung vào đối tượng tiêm chích ma túy và gái mại dâm, nhưng nay đã bắt đầu lan rộng ra dân số nói chung. Căn bệnh đã có mặt tại tất cả 61 tỉnh, và số liệu cho thấy khoảng 80% số ca lây nhiễm mới là qua đường tình dục. Việt Nam đã giải quyết rất tốt dịch SARS. Và chúng tôi tin tưởng có thể hợp tác hiệu quả với các tổ chức phi chính phủ cùng với sự điều phối và hỗ trợ của Bộ Y tế Việt Nam trong việc giải quyết vấn đề này. Về một vấn đề khác, ngày mai Tổng thống sẽ công bố chúng ta sẵn sàng giải ngân 500 triệu đô-la tài trợ bổ sung, cộng với khoản $350 triệu đã giải ngân hồi tháng 2 sẽ nâng tổng số tiền tài trợ lên $850 triệu đô-la mà kế hoạch cứu trợ khẩn cấp đã cung cấp cho các nước được quan tâm cho tới thời điểm này trong năm. Như yêu cầu, chúng tôi đã thông báo cho Quốc hội về dự định của mình đối với khoản $500 triệu đô-la. Quốc hội hiện đang xem xét vấn đề này. Một khi Quốc hội duyệt, khoản kinh phí này sẽ được dồn vào những công việc nhằm giúp đỡ những người liên quan. Và đó sẽ là hai thông báo mà Tổng thống sẽ công bố vào ngày mai về kế hoạch cứu trợ khẩn cấp này. Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Như đã nêu ở trên, ở mặt trận trong nước, Tổng thống sẽ có nhận định về việc chăm sóc, điều trị, phòng chống và nghiên cứu vắc-xin. Tổng thống sẽ thông báo cam kết áp dụng lại Đạo luật Ryan White Care, Đạo luật sẽ phải gia hạn vào mùa thu năm 2005. Sau đây là ba yếu tố chủ chốt mà Tổng thống dùng để áp dụng lại Đạo luật này. Thứ nhất là tập trung nguồn lực của Liên bang nhằm đảm bảo những thuốc thiết yếu điều trị AIDS và sự chăm sóc luôn có sẵn cho những người không có khả năng mua thuốc cho chính họ. Thứ hai, tạo ra sự linh hoạt hơn cho việc tập trung kinh phí nhằm đảm bảo tiền được cung cấp cho những cộng đồng có nhu cầu. Và thứ ba, đảm bảo tính minh bạch bằng cách đánh giá kết quả, đồng thời khuyến khích sự tham gia của bất cứ đối tác nào có thể mang lại những kết quả đó. Một phần chủ chốt khác trong thông báo ngày mai là Tổng thống sẽ công nhận một nhu cầu bức thiết đối với việc thúc đẩy việc phòng chống dùng các biện pháp đã được áp dụng hiệu quả. Những phương pháp này bao gồm việc tập trung khuyến khích sự kiềm chế của giới trẻ qua mô hình ABC. Phương pháp kiềm chế là cách duy nhất chắc chắn để phòng tránh việc truyền nhiễm AIDS qua đường tình dục và các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục khác, và khuyến khích làm xét nghiệm. Ở Mỹ, mỗi năm có khoảng gần 40.000 người Mỹ bị nhiễm căn bệnh này. Tổng thống muốn mọi người có nguy cơ cao đều được xét nghiệm. Đây là cách duy nhất mà chúng ta có thể kiểm soát và kiềm chế căn bệnh này bằng cách cho những người bị nhiễm nhận ra là họ đã bị nhiễm. Hiểu biết tình trạng của mình là quan trọng. Và chúng ta cần nhấn mạnh Ngày xét nghiệm Quốc gia là ngày 27 tháng 6. Việc xét nghiệm đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều nhờ Cục Dược phẩm và Thực phẩm (FDA) đã sớm chuẩn y xét nghiệm HIV nhanh. Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Tổng thống cũng sẽ bàn về tầm quan trọng của nghiên cứu liên quan tới việc phòng tránh HIV/AIDS. Gần đây, FDA công bố ý định xem xét lại độ an toàn của các dụng cụ phòng tránh và thuốc điều trị. Quy định mới này sẽ cho phép kế hoạch cứu trợ khẩn cấp và các chương trình phòng chống AIDS khác được mua thuốc với giá rẻ và chất lượng cao và được đảm bảo về độ an toàn. Hơn nữa, tại hội nghị G8, Tổng thống đã đề xuất một kế hoạch phát triển vắc-xin toàn cầu trong đó nêu những ý tưởng chiến lược cho việc phát triển vắc-xin. Và ngày mai, Tổng thống sẽ nói chuyện về tầm quan trọng của những nỗ lực này. Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Và bây giờ chúng tôi xin được trả lời các câu hỏi của các bạn. Hỏi: Vâng, tôi muốn hỏi về quyết định chọn Việt Nam vào danh sách mà không phải là Ấn Độ. Như ông vừa nêu, đã có nhiều người thúc ép đưa Ấn Độ vào danh sách vì nước này có tỉ lệ lây nhiễm cao hơn. Con số này của Ấn Độ cao hơn nhiều. Và một số gợi ý cho rằng một số Nghị sỹ Quốc hội coi vấn đề này có động cơ chính trị và hấp dẫn với cộng đồng người Việt Nam. Tôi nghĩ ông có thể nói chi tiết hơn về việc tại sao Việt Nam được chọn chứ không phải Ấn Độ? Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Lý do lựa chọn Việt Nam là vì chúng tôi tin rằng Việt Nam là nơi mà viện trợ và sự quan tâm của chúng ta sẽ mang lại một tác động lớn nhất. Và bây giờ cũng là thời điểm thích hợp vì dịch bệnh ở Việt Nam đang có chiều hướng lan rộng vào cộng đồng dân cư nói chung, mà trước đây chỉ tập trung chủ yếu ở người tiêm chích ma túy và gái mại dâm. Nếu nhìn vào số người mắc bệnh ở Việt Nam hiện nay là khoảng 130.000 người, so với con số dự tính vào năm 2010 thì số ca nhiễm bệnh tăng tám lần. Vì vậy chúng ta đang nói đến một sự bùng nổ thực sự ở một khu vực sẽ có ảnh hưởng lớn tới không chỉ châu Á, khu vực Đông Nam Á và thậm chí cả toàn thế giới. Mức gia tăng này so với của Ấn Độ là 3 lần, với Nga là 4 lần và 7,5 lần ở Trung Quốc trong cùng giai đoạn, và tất cả những con số đó đều rất, rất lớn. Ấn Độ cũng là một quốc gia mà chúng tôi quan tâm, nhưng một yếu tố mà chúng tôi thực sự để ý đó là mức độ cam kết của Việt Nam, hiện nay nước này chi khoảng 36 đô-la cho một bệnh nhân AIDS so với mức 6 đô-la cho một bệnh nhân ở Ấn Độ. Ấn Độ là một đất nước khác nhiều so với các nước khác nằm trong chương trình vì nước này có số dân trong khu vực trung lưu đang tăng. Họ có một nền kinh tế đang tăng trưởng, và họ thực sự có khả năng thực hiện những quyết định nhằm ưu tiên nguồn lực cho lĩnh vực này. Đây không phải là một việc dễ. Có khá nhiều nước trên thế giới có thể là ứng cử viên sáng giá. Nhưng cuối cùng, chúng tôi quyết định Việt Nam là một sự lựa chọn sáng suốt nhất. ... Hỏi: Câu này cũng liên quan tới một số câu hỏi trước về việc tại sao không chọn Ấn Độ. Tôi được biết Cam-pu-chia có số ca AIDS hoặc nhiễm HIV cao gấp 10 lần so với Việt Nam. Vậy tôi muốn biết tại sao sự lựa chọn lại nghiêng về Việt Nam? Và thứ hai là, tôi không hiểu được thấu đáo về quy trình phân bổ tiền tài trợ. Nhưng tôi muốn biết số tiền này lớn bao nhiêu, khoản tiền mà Việt Nam có thể nhận được khi tham gia vào chương trình này? Nhân viên cao cấp của Chính phủ: Trước tiên, đối với Cam-pu-chia, đây là một trong những nước mà chúng tôi đã nghiên cứu. Và Cam-pu-chia cũng đã đạt được những tiến bộ rất lớn trong việc giảm tỉ lệ mắc bệnh thông qua các chương trình của họ và vốn tài trợ từ các nguồn khác. Vì vậy chúng tôi nghĩ chúng tôi có thể tạo ra một tác động lớn hơn cho Việt Nam và đó chính là lý do chúng tôi chọn Việt Nam. Theo ước tính trong năm đầu tiên, chúng tôi có thể phân bổ khoảng 8 đến 10 triệu đô-la cho Việt Nam. Tuy nhiên điều đó còn phụ thuộc rất nhiều vào khả năng của chúng tôi trong việc thiết lập cơ chế hoạt động với các cơ quan liên quan của Việt Nam. Các năm tiếp sau đó, Việt Nam cũng sẽ được hưởng giống như 15 quốc gia khác. Và chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu nhiều yếu tố trong đó có khả năng của nước này tiếp thu nguồn vốn và số tiền mà chúng tôi thực sự thấy được dùng hiệu quả. Vì thế, tôi không thể đưa ra được một con số ước đoán nào cụ thể hơn thế nữa. (hết đoạn trích)
|
| lên đầu trang ^ |
|
|